| Statistics | User Listing Forums | Calendars | Albums | Quotes
You are logged in as a guest. ( logon | register )


Random quote: Ở đâu cũng có anh hùng, ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên
- (Added by: Tran Huu Hiep)

Cô tôi
Moderators: admin

Jump to page : 1
Now viewing page 1 [25 messages per page]
   Trò Chuyện Với Nhau-> Kỷ Niệm & Giai ThoạiMessage format
 
tam
Posted 2017-04-19 12:58 PM (#123396)
Subject: Cô tôi


Veteran

Posts: 186
100252525
nhân ngày sinh nhật Huy, Tâm gửi lên đây bài viết về cô Loan, dạy môn Pháp Văn ở trường mình .. cũng là một lời cảm ơn Huy đã cho bè bạn gần xa một lối về với nhau ..

CÔ TÔI

(thương kính về cô Phan Ngọc Loan)

Năm học đầu tiên ở bậc trung học của lớp tôi cũng khép lại khi Sài Gòn hấp hối vào cuối tháng tư năm 1975.

Tháng 8 năm đó, đám học trò nhỏ được gọi về trường trước ngày khai giảng hai, ba tuần lễ. Chúng tôi phải "đi cho hết" giáo trình của năm học trước hãy còn dang dở. Thật ra thì mấy tuần lễ đó đến trường cho có lệ chứ chúng tôi cũng chẳng học được gì nhiều. Tôi còn nhớ thầy Phạm Mạnh Cương đảm trách môn Việt Văn (!) cho lớp. Thầy đọc bài chính tả (!?) cho cả lớp viết, nội dung nói về "anh giải phóng quân". Lâu quá rồi tôi chỉ còn nhớ lõm bõm được một câu "ôi chiếc mũ tai bèo của anh, chiếc mũ vải dịu mềm dễ thương như một bàn tay nhỏ" .. Tôi nhớ rõ như vậy, không phải vì nội dung của bài văn xuôi ấy mà vì cái giọng Huế nặng trĩu của thầy Cương "ôi chiệc mụ tai bèo cụa anh, chiệc mụ vại dịu mềm dệ thương như một bàn tay nhọ“ ..

Năm học 1975-1976 được chính thức khai giảng những ngày cuối tháng 8. Cô Nguyễn Thị Nhung dạy Vạn Vật (sau này gọi là Sinh Vật) làm giáo viên chủ nhiệm lớp 7/4 (GVCN, ngày trước gọi là giáo sư hướng dẫn).

Môn Pháp Văn chúng tôi được học với cô Phan Ngọc Loan. Cô đẹp lắm với gương mặt thon gọn, thần sắc rạng rỡ và mái tóc cắt ngắn hợp thời trang, trong một vóc người cao ráo. Cô thường đến trường với cách trang điểm nhẹ và đôi môi luôn tươi hồng màu cánh sen nhạt. Tôi không biết cái tủ áo dài của cô đếm được bao nhiêu cái, vì mỗi lần đến lớp là một sắc màu khác nhau, áo nào cũng đẹp và rất hạp với vóc người của cô. Điều làm tôi nhớ nhiều ở cô không phải vì vóc dáng bên ngoài mà là cách dạy của cô. Cô nói tiếng Pháp lưu loát với cái "accent" tuyệt vời. Cô giảng bài tỉ mỉ và rất hưng phấn vì trong lớp có một số bạn có năng khiếu sinh ngữ. Các bạn ấy có điều kiện học ngôn ngữ này từ nhỏ như Nguyễn Vũ Long, Phạm Ngọc Bảo, Trịnh Chánh Đức, v.v .. Tuy vậy, cô cũng rất thường lưu tâm đến những bạn học kém. Có lúc cô bỏ cả 15 phút trong giờ học để luyện giọng đọc cho một bạn có khả năng hơi yếu, phát âm kém cỏi, mặc dù mỗi giờ học chỉ có 45 phút ngắn ngủi mà thôi.

Ngày xưa muốn được vào học ở trường trung học Petrus Trương Vĩnh Ký, tất cả học sinh trong chúng tôi phải trải qua một kỳ thi tuyển hết sức gắt gao mới có được "một tấm vé" vào trường. Nhưng ở năm học mới này lớp chúng tôi đón thêm một vài gương mặt mới. Các bạn ấy được về trường vì thuộc "gia đình có công với cách mạng" hoặc có "liên hệ nhân thân" trong chính quyền mới. Điều này đã gây khó khăn và mất mát ít nhiều thời gian cho các học sinh trong lớp và khổ sở nhất là cho các thầy cô. Cô vẫn chăm chỉ và bền bỉ hướng dẫn các bạn ấy theo cho kịp các bạn cùng lớp.

Được khoảng nửa năm, tức là sau khi thi xong đệ nhất lục cá nguyệt (sau này gọi là học kỳ 1), cô nói lời chia tay với chúng tôi. Cô cho biết trường đã phân công cô dạy những lớp khác, vì năm học mới có sự "xáo trộn" nhỏ trong giới giáo sư ! Cô cũng cho biết người đồng nghiệp đi tiếp với lớp là cô Đặng Thị Thiên Chi. Đối với cô, "cô Chi là một đồng nghiệp tốt và cũng rất yêu thương học trò" .. Ngày chia tay với chúng tôi cô cũng không tránh khỏi bùi ngùi và cô tiếp "khi giao lại các em cho cô Chi, cô rất yên tâm" ..

Lên lớp 9/4 chúng tôi vô cùng vui mừng được gặp lại cô. Cô vẫn đảm trách bộ môn Pháp Văn và cô còn là GVCN của lớp 9/4. Cô không thay đổi nhiều. Cô vẫn đẹp, vẫn cái vóc dáng cao ráo thon thả ấy và dưới mắt một cậu học trò nhỏ, bao giờ tôi cũng thấy cô lịch sự và sang trọng. Có hôm đến lớp cô mang đôi hoa tai màu trắng to cỡ hoa cúc (không phải là cúc đại đóa đâu nghen) .. nhìn cô sáng rực và đẹp như .. ca sĩ. Cũng như hai năm về trước, đến giờ học cô vẫn chăm chỉ dạy dỗ chúng tôi, như con ong siêng năng mang mật cho đời. Cô như một người chị cả, cô "rút ruột" mà cho học trò. Mỗi khi dạy một chữ mới, cô ghi luôn ra cho học trò một họ chữ có cùng huyết thống (family). Cô nói "học cách này mình nhớ được nhiều mặt chữ, và các em sẽ dễ dàng phân biệt được đâu là danh từ, tỉnh từ, trạng từ .. Chịu khó theo cách học này các em sẽ tiến bộ nhanh và sẽ ít gặp khó khăn hơn khi học thêm một ngôn ngữ khác sau này" ..

Cảm ơn cô yêu, sau này qua xứ người ta, phải học ngôn ngữ của họ, em vẫn nhớ lời cô dạy và đã áp dụng như vậy, phải công nhận là phương pháp này vô cùng hữu ích. Lúc dạy con, em cũng áp dụng như vậy mà sao nó hỏng chịu nghe .. "ba dạy nhiều quá làm sao con nhớ, con đâu có cần nhiều dữ vậy" .. Thế hệ bây giờ sao không giống như tụi em ngày xưa cô ơi ..

Sách xưa có ghi :
"Trăm năm tính cuộc vuông tròn
Phải tra cho rõ ngọn nguồn lạch sông"

Và cô đã đưa cả lớp chúng tôi đi đến tận "ngọn nguồn lạch sông", không vụ lợi, cho mà không biết nhận .. khác hẳn với giới giáo chức sau này, con chữ và đồng tiền phải đi "tỷ lệ thuận" với nhau ..

Trở lại với vai trò GVCN, cô có thời gian tìm hiểu và gần gũi với học trò nhiều hơn. Ngoài việc dạy ở trường cô còn phụ trách môn "lao động" của lớp nữa. Lớp 9/4 được phân công đan (thêu) dép. Cô nhận được từ ban giám hiệu (hay tổ lao động) những chiếc đế dép mỏng manh bằng nhựa dẻo màu trắng trong. Trên đó, có rất nhiều lỗ nhỏ hình vuông và với sợi dây nylon màu hồng cô chỉ bảo chúng tôi từng bước một để có thể cho ra đời một tác phẩm hoàn hảo. Có lần cầm chiếc đế dép nộp cho cô, cô nói với tôi "em nhìn chiếc dép của Thông và Đức kìa, sợi dây nylon căng bóng loáng, chiếc dép của em nhìn mốc thít hà" ..

Thi học kỳ 2 (đệ nhị lục cá nguyệt) chúng tôi làm bài tệ quá, cô hẹn cả đám đến nhà. Cô bày cho chúng tôi sửa bài thi đế cô cho thêm điểm. Thông và Quí làm sai nhiều quá, cô đưa cho hai bạn bài mẫu của các bạn học khá trong lớp mang về nhà sửa. Thông và Quí về nhà "sao y bản chánh" và nộp lại cho cô. Cô nói "trời ơi, tụi em chép bài kiểu này thì làm sao mà cô cho điểm" .. Rồi cô cầm cây viết xóa chỗ này, sửa chỗ kia .. làm sao cho có thêm lỗi thì cô mới ra điểm được.

Cuối năm có một số bạn vì hoàn cảnh gia đình, không thường xuyên có mặt trong giờ lao động, cô vẫn cho các bạn ấy đủ điểm trung bình để các bạn còn có cơ hội được lên lớp trên.

Vài năm sau đó, tôi nghe tin cô vượt biển nhưng không thành. Trong lần vượt biển đó, cô tôi cũng mất đi một người con gái !

Hơn mười năm sau ngày xa trường, tôi liên lạc được với cô Thu Hà và có hỏi thăm về cô. Sau nhiều lần sang Mỹ thăm bà con, đồng nghiệp, cuối cùng cô Hà cũng tìm ra được "tung tích" của cô. Cô Hà kể lại "cô xin được số điện thoại cô Loan, cô gọi hỏi thăm liền và cô cũng có nhắn với cô Loan là có mấy thằng học trò cũ tìm kiếm hỏi thăm cô hoài" ..

Lần đầu được nói chuyện qua điện thoại với cô, giọng cô run run không giấu được xúc động, cho dù cô không thể nhớ được tên tuổi hay mặt mũi đứa học trò của mình ngày ấy ra sao. Cô kể chuyện trường lớp năm xưa, cô nhắc đến những đồng nghiệp cũ với nhiều cảm tình quý mến. "Anh Ái (thầy Phạm Xuân Ái) bây giờ định cư ở Pháp coi như yên ổn rồi. Anh Khiêm (thầy Nguyễn Bỉnh Khiêm) hỏng biết bây giờ ra sao ? Tội ảnh quá, ảnh đông con lắm. Nếu qua hỏng được bên này thì lấy gì mà ăn" ..

Thỉnh thoảng tôi vẫn gọi điện thoại thăm cô và có dịp quen biết, tiếp chuyện với thầy. Cho đến giờ tôi cũng chưa biết mặt thầy ra sao, nhưng qua nhiều lần điện thoại, được tâm sự với thầy nhiều hơn là với cô, thầy cũng kể cho nghe những ngày tháng tư lưu lạc, vợ con không biết bao giờ mới được gặp lại. Giọng nói của thầy chân tình, xúc cảm và gần gũi lắm.

Mãi đến sau này tôi mới rõ được hoàn cảnh của cô tôi ngày ấy. Vậy mà cô vẫn đến trường, vẫn lên lớp đều đặn và sống đúng đắn với chức vụ của người thầy. Cô không mang những chuyện phiền muộn riêng tư của đời mình trút lên đầu những đứa học trò vô tội. Điều này ít nhiều tôi đã thấy được từ một số thầy cô mà tôi đã được học trong suốt 12 năm mài đũng quần trên ghế nhà trường ..

Ngày tiễn thầy ra đi, cô tôi mong manh như sương sớm, cô đứng bên cạnh em Trường, người con trai trưởng đã thành đạt trên xứ người và vài ba đứa học trò năm xưa. Tháng tư năm 1975, hoàn cảnh và thời cuộc đã chia cách thầy với cô. Bây giờ, sau không bao ngày sum họp thì thầy lại đi về nơi khác, bỏ lại cô tôi bơ vơ với những ngày tháng buồn bã mênh mông.

Trong chúng ta, ai rồi cũng phải về với đất, nhưng cô tôi đã sống trọn vẹn với nghề, với đời. Cô là "người đưa đò" mẫn cán. Cô đã dạy dỗ chúng tôi không chỉ những kiến thức trong nhà trường mà cô còn gửi gắm đến chúng tôi nhân cách làm người trong xã hội.

Cô ơi, những "người khách đi đò" năm xưa, dù năm tháng có phôi phai, dù lưu lạc đến phương trời nào, chúng em vẫn nhớ về ngôi trường xưa và cô giáo cũ .. và vẫn cầu mong cho cô luôn được mạnh giỏi và bình an ..

Mùng 8 Tết Đinh Dậu (04.02.2017)





Edited by tam 2017-04-19 1:00 PM
Top of the page Bottom of the page
bhahuy
Posted 2017-04-19 4:18 PM (#123397 - in reply to #123396)
Subject: RE: Cô tôi


Expert

Posts: 1875
1000500100100100252525
Location: Morton Grove, IL, USA
Cám ơn Tâm rất nhiều.
Top of the page Bottom of the page
hanbui
Posted 2017-04-19 8:18 PM (#123398 - in reply to #123396)
Subject: RE: Cô tôi


Expert

Posts: 3245
2000100010010025
Location: Virginia
Chúc mừng sinh nhật Huy và chúc Huy nhiều sức khỏe
Top of the page Bottom of the page
cotanminhduc
Posted 2017-04-28 7:30 AM (#123406 - in reply to #123396)
Subject: RE: Cô tôi


Member

Posts: 6

Mình đã đọc bài của Tâm rồi nhưng xem lại vẫn cảm động.
Cảm ơn Tâm đã post lên.
Minh Duc
Top of the page Bottom of the page
Le Minh Tan
Posted 2017-06-01 1:10 PM (#123425 - in reply to #123396)
Subject: RE: Cô tôi



Expert

Posts: 3416
20001000100100100100
Location: California

Tâm bên Đức có hay liên lạc Nguyễn Quốc Thông không?

Top of the page Bottom of the page
tam
Posted 2017-06-10 10:58 AM (#123441 - in reply to #123396)
Subject: RE: Cô tôi


Veteran

Posts: 186
100252525
Vẫn còn liên lạc. Thông ở Cologne, cách mình khoảng 30 km. Muốn gặp thì alô hẹn nhau thôi .. Thông trường chay cả chục năm nay rồi đó Tân ..
Top of the page Bottom of the page
Jump to page : 1
Now viewing page 1 [25 messages per page]
Printer friendly version
E-mail a link to this thread
Jump to forum :
Jump to forum :
Actions

Running MegaBBS ASP Forum Software v2.2
© 2003 PD9 Software